Thanh xuân tươi đẹp của chúng ta triệu kiền kiền

GỬI THỜI THANH XUÂN ĐƠN THUẦN TƯƠI ĐẸP- TRIỆU KIỀN KIỀN

Romance

Ti vi và tiểu tngày tiết những bảo rằng, trường đoản cú thungơi nghỉ thơ ấu sẽ nghịch thân với nhau, nhà ở gần nhau Hotline là tkhô giòn mai trúc mã, không dừng lại ở đó còn chia thành hai các loại thông dụng. Một là thân thiện như hình với nhẵn, nhị tín đồ coi nhau như thể anh mẹ ruột thịt, cùng nha...

Bạn đang xem: Thanh xuân tươi đẹp của chúng ta triệu kiền kiền

#haihuoc #happyending #langman #ngọt #thanhxuân



*

Rèm bị kéo ra, Giang Thần đi vào, tôi đơ người nhìn anh. Anh không lên tiếng, đi thẳng ra sau lưng tôi, một tay vén tóc tôi lên cao, một tay kéo khóa lên, sau đó đi luôn ra ngoài. Tôi vô cùng bội phục "tay nghề" của anh.

Tôi thử mấy bộ liền, cuối cùng Tô Duệ chọn đến tôi một bộ váy voan dài màu xanh nhạt. Bộ váy nhẹ cất cánh đến nối khiến tôi cảm giác xấu hổ như không mặc quần áo vậy.

Vất vả lắm Tô Duệ mới tìm được đến tôi đôi giày cao gót cỡ 34 màu vàng nhạt, sau khoản thời gian đến thêm miếng lót tôi mới miễn cưỡng đi được.

Tô Duệ luôn miệng khen tôi mặc bộ váy mới xinc đẹp như tiên nữ hạ phàm. Tuy tôi soi gương không thấy đẹp như cậu ta phóng đại nhưng cũng phải công nhận cậu ta nói đẹp quá đúng. Tôi rất muốn kết bạn với cậu ta.

Sau mấy lần cố gắng tiếp cận tôi không thành, Tô Tiểu Tích bị tôi dùng ánh mắt"mày mà dám lại đây chị sẽ dùng giày cao gót giẫm chết mày" dọa mang đến chạy mất.

Giang Thần ngồi ở sô trộn trong cửa hàng, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn tôi. Dĩ nhiên tôi không dám hi vọng anh sẽ có dáng vẻ kinh ngạc giống như được gặp tiên nữ trong ti vi tốt vào tiểu thuyết nhưng ít nhất cũng đừng thờ ơ như đang coi bản tin thời sự thế chứ.

"Xong chưa?"Anh đứng dậy khỏi sô pha.

"Được rồi, anh trả tiền đi." Tôi cúi đầu nhìn cổ áo chữ V, bên cạnh còn có may nếp gấp màu xanh lá mạ, trông y như sóng lúa xanh rập rờn.

Tô Duệ ồn ào: "Thôi, thôi, coi như có duyên. Cứ coi đây là quà gặp mặt của Tiểu Tích và Tiểu Hi, tổng cộng 800 tệ, váy 500, giày 300."

Tôi trừng cậu ta, muốn giết người à, quần áo như để trong kho cả năm rồi thế mà còn bảo mới.

Xem thêm: Cẩm Ly Là Ai? Tiểu Sử Ca Sĩ Cẩm Ly Thông Tin Tiểu Sử Ca Sĩ Cẩm Ly

Tô Duệ cười tươi với tôi: "Chị đừng mang đến em là gian thương làm ăn bất lương như vậy. Quần áo của em không phải cửa hàng nào cũng có đâu, đây đều là quần áo em tự thiết kế đấy, chỉ có một bộ thôi."

Giang Thần không nói gì, thanh khô toán xong nói cám ơn rồi kéo tôi ra khỏi cửa hàng.

Tôi ttinh ma thủ trang điểm trên xe, cũng may giao thông không quá tệ nên lúc trang điểm xong mặt mũi trông vẫn bình thường.

Đến lúc xe dừng chờ đèn đỏ, Giang Thần đột nhiên cười rộ lên, ánh mắt lộ rõ vẻ trêu ghẹo: "Kỹ thuật trang điểm của em tiến bộ nhiều ghê."

Tôi lườm anh, tôi biết anh đang cười cái gì.

Hồi lớp 12, chúng tôi cày ngày cày đêm chuẩn bị mang lại kì thi đại học đầy căng thẳng. Ở một nơi nào đó, có mấy học sinch như chúng tôi vì không chịu nổi áp lực thi cử đã tự kết thúc sinc mạng của mình. Tin tức này nhanh khô chóng lan truyền ra khắp các trường cấp cha, nhưng mãi sau này mới lan tới cái trường ở thị trấn nhỏ xa xôi hẻo lánh này của chúng tôi. Hiệu trưởng mở cuộc họp khẩn cấp, sau đó trước khi ngày thi tốt nghiệp cấp cha một tháng, hội phụ huynh và ban giám hiệu quyết định tổ chức một bữa tiệc tối gọi là "Hướng tới ngày mai" cho những đứa trẻ đang ngập ngụa trong nước sôi lửa bỏng là chúng tôi đây. Cá nhân tôi cảm thấy tên gọi này rất không có ý nghĩa, ngoại trừ đã chết thì ai cũng hướng tới ngày mai thôi. Tiết mục văn nghệ đều là vị các em lớp 10, lớp 11 biểu diễn, đọc diễn cảm, hát đồng ca gì đó,... Tóm lại, những tiết mục cũng khiến người coi không muốn hướng tới ngày mai luôn.

Trước Lúc tổ chức buổi tiệc lại có một rắc rối nhỏ làm khó các thầy cô. Nếu muốn lên sân khấu biểu diễn thì ít nhất cũng phải trang điểm, mà thầy cô có thể trang điểm được cũng chỉ có mấy người, chờ đội đồng ca trang điểm xong thì trời cũng sáng rồi. Vì thế, nhà trường quyết định để những học sinc khối Mĩ thuật gánh nhiệm vụ trang điểm. Là người đứng đầu khối, tôi tự cho là mọi việc dễ như trở bàn tay tuy vậy không ngờ mặt người với vải Canvas khác nhau quá nhiều. Mỗi một người được tôi trang điểm xong xuôi, sau thời điểm soi gương đều òa lên khóc. Hơn nữa, bọn họ còn nói nếu để bọn họ trang điểm như vậy lên sân khấu thì họ thà lựa chọn vĩnh biệt ngày mai còn hơn. Mà đúng lúc ấy Giang Thần đi ngang qua. Trong lớp học, tôi bị một đám đàn em khóc lóc vây quanh vô cùng lúng túng, còn anh đứng bên ngoài ôm bụng cười ngặt nghẽo. Mà mấy cô bé lớp dưới bị đàn anh nổi tiếng khối trên cười nhạo lại càng khóc dữ dội hơn.

Tuy đã qua rất lâu nhưng mỗi lúc nhớ lại đầu tôi vẫn luôn ong ong, bên tai vẫn xung quanh quẩn tiếng khóc nức nở du dương của các em ấy.

"Đến nơi rồi." Giang Thần nói. Xe từ từ dựng lại.

Tôi xoa xoa thái dương, thở dài: "Sau này anh đừng hại em phải nhớ lại mấy chuyện xấu hổ kia nữa."

Xe dừng một lúc lâu mà vẫn không thấy anh mở cửa xe. Tôi quay lịch sự nhìn anh đầy thắc mắc. Anh đang nhíu chặt mày, ánh mắt chăm chú nhìn về phía trước, quai hàm cắn chặt, nhì tay nắm chặt tay lái, các khớp xương trở nên trắng bệch.

Tôi biết anh đang tức giận nhưng chính vì anh tự nhiên tức giận như thế nên tôi không biết như thế nào đành chậm chạp hỏi: "Sao thế?"

Anh hít sâu một hơi, chậm rãi buông tay lái, cù thanh lịch cười với tôi. Có lẽ không nên nói là cười, bởi vì anh mím chặt môi hiện lên hai lúm đồng tiền rõ sâu. Anh đáp: "Không sao, đau dạ dày thôi!"

"Hả? Vậy làm sao giờ?" Mỗi Lúc căng thẳng tôi lại rối hết cả lên: "Sao lại đau dạ dày được? Anh không ăn bừa cái gì đó chứ? Có mang theo thuốc không? Hay là chúng ta đi bệnh viện đi..."

"Không sao rồi!" Anh nói

"Sao lại không sao rồi? Anh có biết đau dạ dày có thể là xuất huyết dạ dày, loét dạ dày, thủng dạ dày, ung thư dạ dày..."

Anh nhìn tôi cười: "Còn gì nữa?"

Tôi không chắc lắm: "Đứt dạ dày!"

Tôi còn cao giọng gắt: "Mặc kệ đi, chúng ta nhanh hao tới bệnh viện thôi, rất có thể vài giây sau anh sẽ chết mất!"

Bỗng nhiên anh đưa tay vỗ vỗ đầu tôi, cười nói: "Em là bác sĩ tuyệt anh là bác sĩ đây?"

Anh bỗng dưng dịu dàng với tôi như vậy khiến cảm xúc của tôi thật phức tạp nhưng ít nhất xác định dạ dày anh không có vấn đề. Anh cũng cam đoan sẽ không sao, cuối cùng còn đảm bảo chắc chắn nếu dạ dày anh có vấn đề gì sẽ để mang đến tôi phẫu thuật.

Xem thêm: Hãy Viết Một Bức Thư Ngắn Cho Bạn Hoặc Người Thân Nói Về Ước Mơ Của Em (15 Mẫu)

Tôi nghe anh nói nguyện ý chết trên tay mình cũng an tâm hơn.

TRUYỆN NÀY CÓ PHIM NHA MỌI NGƯỜI LINK ĐÂY NHAA: http://bilutv.com/phim/gui-thoi-thanh-xuan-ngay-tho-tuoi-dep-5841.html


Chuyên mục: Mẹo vặt - Kiến Thức