Mùa đi ngang phố hay phố không mùa nữa

-

Có lẽ đa số cảm xúc bỗng nhiên mang lại với ngự trị làm cho tyên ổn tôi thổn thức được bắt mối cung cấp vày ca từ bỏ dịu dặt của nhạc khúc Phố không mùa của nhạc sĩ Dương Trường Giang.

Bạn đang xem: Mùa đi ngang phố hay phố không mùa nữa

*


Tôi mang lại với ca khúc Phố không mùa chẳng yêu cầu vị nó được chế tác xuất phát điểm từ một nhạc sĩ danh tiếng, xuất xắc vị ca sĩ trình bày là 1 bạn sẽ “hot”; cơ mà bởi tuyệt hảo ca tự của bài hát cực kỳ mộc mạc, dễ dàng bước vào lòng tín đồ.

Xem thêm:


Mùa lá rớt, mùa se giá buốt, mùa nắng tắt, mùa hoàng hôn, mùa ước ao gần kề bên nhau…, tôi yêu thương ca từ bỏ ấy, tôi yêu thương phần đa cảm giác ấy, nó tương đương cùng với trái tim tôi số đông chiều long dong phố vắng tanh. Thân thương thơm lắm Khi chiều hoàng hôn trên đường vắng vẻ, từng tán lá rớt rụng xiêng ngang qua từng khe nắng nóng cuối ngày. Đúng là mẫu mùa nắng tắt khôn xiết nhanh khô, mùa của vội vàng vã, cái tín đồ cũng hối hả công việc, người đi ngang phố nhưng lại mấy ai xem xét cho tuyến phố mà lại hằng ngày bản thân đi qua, này cũng chỉ là một kinh nghiệm đi ngang phố…


Lòng tôi sao vẫn mãi liên miên cùng với góc phố vắng ngắt, tràn ngập nắng nóng rubi. Tôi cũng chẳng phát âm sao mình lại có khá nhiều cảm hứng cho con đường vắng tanh này mang đến vậy. Nhìn phần đông tán lá xào xạc dưới lòng mặt đường phần nhiều chiều tôi lang thang phố vắng ngắt - một tâm trạng ai oán man mác nhoáng qua nhưng lại lại ko biến mất, nó cứ vấn vương mãi trong tâm trí tôi. Lắm Khi thì chổ chính giữa trạng ấy đưa về mang lại tôi mẫu cảm hứng thoải mái cùng cũng lắm lúc nó cứ khiến trái tim tôi mơ hồ lắm.


Con tín đồ vô tình tốt quên béng, mùa nào rồi cũng biến thành qua, đời tín đồ cũng cần thiết trường tồn với thời gian mãi được; đồ vật gi rồi cũng trở nên qua cùng ai rồi cũng sẽ khác, nhưng lại vào tôi từng ca từ, từng giai điệu của Phố không mùa cứ như mùi hương thoang thoảng mãi, chẳng mong rời xa. Dù nay con phố ấy tôi chẳng hay chiếu qua lại, có lẽ nó đã vượt xa với cuộc sống hiện tại của tớ. Thoáng lưu giữ khi nghe đến lại ca khúc này, tôi yêu với lưu giữ từng chiều nhặt lá rụng nơi phố vắng tanh, hầu hết chiều hoàng hôn màu tím, lá bay cất cánh theo từng lần gió lộng.


Tôi yếu ớt lòng lắm, tôi mít ướt lắm,… nhưng cũng như thôi, chiếc cảm giác và tình thương tôi mãnh liệt lắm, tình cảm của tớ là tuyến đường tuổi thơ, là cả cam kết ức tuổi thơ khu vực tuyến đường ấy, đột giật mình chỗ phố vắng ngắt, khẽ rơi chiếc lệ ướt mi, hốt nhiên thấy bản thân chẳng còn là ttốt thơ nhằm sống mãi với địa điểm đây nữa rồi. Lần trlàm việc về này chang mà xa xăm quá, chả biết còn được thấy phố quan tâm này từng nào lần nữa… Rồi xa khôn xiết xa nlỗi lá cất cánh không về…
*

*

*

*

*
*
*
*

Trở lên trênPhụ trách nát tầm thường e-News ThS. Ngô Thị Klặng Duim