Đọc truyện cổ tích người đẹp và quái vật

-

Ngày xửa ngày xưa, có một vị thương nhân giàu có, ông có bố cô bé gái.

Bạn đang xem: Đọc truyện cổ tích người đẹp và quái vật

Cô bé gái cả vừa tsi vừa lười, cả ngày chỉ mơ mộng gả cho hoàng tử. Cô bé gái thứ và cô con gái út thì lương thiện, vô cùng xinh đẹp, ai ai cũng nói ông có phúc.

Có lần đoàn bộ hành của thương nhân bị cướp giữa chốn hoang dã, thương nhân vất vả lắm mới trốn thoát khỏi sự truy hỏi đuổi của bọn cướp thì lại bị lạc đường. Ông đi một mình giữa chốn hoang dã, thấy sắc trời càng lúc càng tối, bốn phía sương mù dày đặc, nhiệt độ đột ngột hạ thấp, ông vừa đói vừa khát, vô cùng tuyệt vọng mà cầu nguyện: “Ai cứu ta, ai có thể cho ta một miếng ăn, đến ta một chỗ ngủ, bình an ra khỏi chốn hoang dã, ta nguyện đánh đổi bất cứ thứ gì để trả ơn.”


Không bao lâu sau khi ông cầu nguyện, đột nhiên xuất hiện một toà lâu đài vô cùng xa hoa giữa chốn hoang dã. Ông mừng rỡ như điên đi vào, phát hiện trên bàn bày biện vô số đồ ăn ngon, ông không kìm lòng nổi ăn hết.

Sau khi ăn ngừng, ông tìm thấy một ăn phòng, bên trong có giường êm nệm ấm, người thương nhân nkhô hanh chóng đặt lưng lên đó ngủ.

Sáng sớm hôm sau ông tỉnh dậy ra khỏi lâu đài, nhìn thấy giữa làm sương mù dày đặc mở ra một bé đường, có thể thoáng thấy đường chính, ông chạy nkhô nóng về phía trước, lại nghe thấy một giọng nói vang lên ở phía sau: “Đừng quên lời hứa của ngươi, ta muốn ăn một trong số các cô bé gái của ngươi. Chuyển hình xăm trên tay ngươi cho cô ta, nó sẽ dẫn cô ta đến lâu đài của ta.”

Người thương nhân nghe vậy giật mình, quả nhiên cúi đầu nhìn thấy trên tay có một hình xăm màu đen, ông con quay đầu lại thì toà lâu đài cơ đã biến mất vào làn sương, không thấy bóng dáng.

Xem thêm: Đọc Truyện Ma Kinh Dị Có Thật Hay Mới Nhất, Truyện Ma Việt Nam

Sau Khi về nhà, người thương nhân vô cùng uể oải, ông coi bố cô nhỏ gái như châu báu, sao nỡ đem bé vào toà lâu đài kì quái kia để bị quái vật ăn thịt. Thế là ông thở ngắn thở dài, cực kỳ sầu lo, sự ưu thương của ông nkhô cứng chóng bị hai cô con gái nhỏ phát hiện, dưới sự tróc nã vấn của nhị cô, cuối cùng người thương nhân cũng nói ra tình hình thực tế.

Cô bé gái thứ nghe hoàn thành bèn an ủi cha: “Cha, người đừng buồn, con tình nguyện đến toà lâu đài kia.”

“Nhưng con đến đó sẽ bị quái vật ăn thịt mất.”

Lúc này cô con gái út Belle cũng nói: “Chị, để em đi đi!”

Cô con gái thứ lại lắc đầu: “Belle, em còn nhỏ quá, dù sao quái vật cũng đã cứu thân phụ, chị nguyện để nó ăn thịt, em ở nhà phải chăm sóc thân phụ thật tốt.”

Vào buổi tối, người con gái thứ nói lời chia ly với bạn trai, hai người ôm nhau bật khóc. Belle nhìn thấy, quyết định hi sinh bản thân, không để chị và người yêu phải phân chia lìa, cô lén vào phòng phụ vương, cầm tay thân phụ – vốn đã say đến mê mệt, lấy trộm hình xăm trên tay cha sang tay mình.

Lập tức có một giọng nói dẫn đường cô rời khỏi nhà, vào chốn hoang dã cơ, đi đến toà lâu đài kì quái nọ.

Trong lâu đài đèn đuốc sáng trưng, đại sảnh bày đầy đố ăn nhưng lại không có ai, Belle nhìn đống đồ ăn, nghĩ bụng trước lúc chết ít ra cũng phải ăn cho đã, thế là cô yên tâm ngồi xuống, bắt đầu thưởng thức đồ ăn ngon.